Phạm Hùng Cường đứng lớp đào tạo, cả khán phòng giơ tay
Hôm nay tôi đứng trước hàng trăm người. Nhưng nơi tôi bắt đầu chỉ là một chiếc bàn, một chiếc điện thoại, và một bàn tay run.

Tháng 10 năm 2015. Tay tôi run. Tim đập thình thịch. Chỉ để bấm một dãy số của người tôi chưa từng gặp.

Nếu ngay lúc này bạn đang sợ bắt đầu — đúng như tôi ngày đó — thì trang này tôi viết cho bạn.

Tôi là Phạm Hùng Cường. Hôm nay là Giám đốc Văn phòng Tổng Đại lý Dai-ichi Life Ninh Kiều, thành viên MDRT (bàn tròn triệu đô — chuẩn danh giá quốc tế của ngành bảo hiểm), đã đồng hành cùng gần 9.000 khách hàng. Nhưng để tới được đây, tôi phải quay lại chiếc bàn năm ấy. Nơi tôi ngồi nhìn dãy số trên màn hình mà không dám bấm.

Ngày đầu đi làm là một ám ảnh cực hình. Không ai cầm tay chỉ việc. Công việc là telesale (gọi điện chào hàng) người lạ — gọi cho những con người tôi chưa từng biết mặt, nói về một thứ họ chưa từng muốn nghe. Mỗi lần ngón tay đưa tới nút gọi, cả bàn tay cứng lại. Bấm xong, tôi thầm cầu cho đầu dây bên kia đừng bắt máy.

Nhưng tôi không bỏ. Tối nào cũng vậy — tôi ngồi lì tự học trên Google tới tám, chín giờ tối. Không có thầy, tôi tự làm thầy của mình.

Người ta nhìn tôi hôm nay, tưởng tôi sinh ra đã đứng sẵn trên sân khấu. Không. Tôi bắt đầu từ một dãy số và một bàn tay run.

Tôi sinh năm 1993, ở Vị Thanh, Hậu Giang — một cậu bé tỉnh lẻ tự nhận mình học sinh bình thường, chỉ giỏi đúng năm lớp 1. Lớn lên, tôi lập nghiệp ở Cần Thơ, thi đỗ Luật Đại học Cần Thơ và tốt nghiệp loại giỏi — không nhờ chạy theo điểm số, mà nhờ lăn vào trải nghiệm và hiểu biết thực tế. Tôi kể bạn nghe điều này để bạn thấy một điều: tôi không có gì đặc biệt hơn bạn. Điểm xuất phát của tôi thấp. Nỗi sợ của tôi thật.

Chỉ khác một chuyện. Tôi đã bấm dãy số đó. Dù tay còn run.

Điều gì kéo tôi vượt qua nỗi sợ đầu tiên?

Không phải vì tôi hết sợ.

Sáng nào tay tôi cũng còn run trước khi bấm số. Nhưng có một thứ mạnh hơn nỗi sợ đó, kéo tôi ngồi xuống ghế mỗi ngày: khát vọng tự chủ.

Tôi muốn tự chủ tài chính. Muốn được sống và làm việc theo cách mình chọn — không xin phép ai, không phụ thuộc ai. Cái lý do đó lớn hơn cả cái run trong tay. Nên mỗi lần bàn tay đòi buông máy xuống, tôi lại nghĩ tới cuộc đời mình muốn. Rồi bấm số tiếp.

Bạn không cần hết sợ mới bắt đầu. Bạn cần một lý do đủ lớn để bàn tay run vẫn cứ bấm.

Và tôi làm một việc chẳng ai bảo tôi làm. Không ai dạy tôi bài bản, nên tôi tự dạy mình. Mỗi ngày, tôi ngồi lại mày mò trên Google tới tám, chín giờ tối. Kịch bản gọi điện. Cách mở lời. Cách đỡ khi khách từ chối. Cái gì không biết, tôi tra. Tra xong, sáng hôm sau đem ra thử liền.

Đó là lúc tôi nhìn ra tính cách thật của mình: tôi không bao giờ chịu hài lòng với chính mình. Học được một, tôi muốn biết mười. Người ta ngại làm điều chưa ai làm — tôi lại thích đi trước một bước.

Sợ mà vẫn làm — đó mới là can đảm. Người không sợ gì thì cần gì can đảm. Người sợ tới run tay mà vẫn bấm số, người đó mới đang thật sự lớn lên.

Lòng can đảm không phải là không sợ. Là sợ tới run người mà vẫn làm điều mình phải làm.

Phạm Hùng Cường tại bàn làm việc
Bàn làm việc — nơi mỗi ngày tôi tự dạy mình một điều mới, và không cho phép mình dừng lại.

Lên đỉnh quá nhanh — và cái bẫy tôi không nhìn thấy

Rồi nỗi sợ tan. Không phải vì tôi hết sợ. Vì tôi bắt đầu thắng.

Đầu năm 2016, sau chưa đầy sáu tháng bấm những dãy số làm tay tôi run, tôi được đưa lên quản lý. Chưa kịp quen với hai chữ “quản lý”, đã có người gọi tôi là sếp.

Rồi mọi thứ đến như một cơn lũ. Hai mươi tư tuổi. Đội bốn mươi người. Thu nhập chín con số. Cái cậu telesale từng ngồi thu lu bấm số người lạ, giờ bước vào phòng — cả đội đứng dậy.

Tôi tưởng mình đã nắm được cuộc chơi.

Phạm Hùng Cường thuyết trình kế hoạch tài chính trên sân khấu
Trên sân khấu, tôi tìm thấy phiên bản không còn run tay của mình.

Nhưng có một thứ chẳng ai nói cho tôi. Leo lên nhanh là một chuyện. Trụ lại được hay không, là chuyện khác hẳn.

Tôi leo quá nhanh. Nhanh đến mức chưa kịp học cách GIỮ. Tôi biết chốt hợp đồng. Biết tuyển người. Biết bước lên sân khấu và làm cả khán phòng vỗ tay. Nhưng giữ một đội nhóm đứng vững qua giông bão — thứ đó không nằm trong tay tôi. Tôi cứ ngỡ cái gì đến dễ thì sẽ ở lại lâu.

Đó là cái bẫy. Cái bẫy đẹp nhất tôi từng bước vào — vì nó khoác lên mình bộ áo của thành công.

Leo lên nhanh không bằng đứng vững lâu.

Tôi chưa hiểu điều đó. Và cái giá cho bài học này, tôi sắp phải trả — trả đủ.

Phạm Hùng Cường đã vượt qua 2 lần phá sản như thế nào?

Người ta hay hỏi tôi câu đó. Như thể có một bí kíp cất đâu đó trong ngăn kéo.

Sự thật đơn giản hơn. Và đắng hơn.

Sau những ngày đứng trên đỉnh, tôi bắt đầu bất mãn với cấp trên. Tôi nghĩ mình đủ giỏi để đi một mình. Nhưng đứng trên sân khấu chốt hợp đồng là một chuyện. Vận hành cả một cỗ máy kinh doanh lại là chuyện khác hẳn. Thuế. Truyền thông. Sản phẩm. Những thứ tôi chưa từng phải lo, giờ đổ ập lên vai một lúc.

Tôi tách ra làm riêng. Rồi vấp. Đứng dậy, làm lại. Rồi vấp tiếp.

Hai lần phá sản. Và rất nhiều lần gãy đội nhóm.

Tôi nhớ cảm giác đó rõ hơn cả cảm giác lên đỉnh. Điện thoại im. Inbox trống. Người hôm qua còn gọi tôi là sếp, hôm nay không nhấc máy. Sáng thức dậy, mở mắt ra, không biết bắt đầu từ đâu.

Không phải thị trường xấu. Không phải xui rủi. Tôi làm đủ mọi thứ — chỉ thiếu đúng hai thứ. Tôi tin vào những viễn cảnh màu hồng mà mình chưa hề kiểm chứng. Và tôi chưa có bản lĩnh để đứng dậy cho gọn sau mỗi cú ngã.

Cái thứ nhất khiến tôi ngã. Cái thứ hai — ngày tôi rèn được nó — mới là thứ kéo tôi đứng lên.

Tôi kể bạn nghe không phải để bạn thương. Mà để bạn bớt sợ.

Vì đây là điều tôi học được, phải trả bằng hai lần trắng tay: người ta không khác nhau ở chỗ có ngã hay không. Ai rồi cũng ngã. Người ta khác nhau ở tốc độ đứng dậy.

Phá sản không phải dấu chấm hết. Nó là học phí. Học phí càng đắt, bài học càng ở lại lâu.

Tôi không mạnh lên nhờ chưa từng thất bại. Tôi mạnh lên nhờ đã thất bại — và không nằm lại đó.

Gượng dậy: từ 4 người xây lại 40 người trong chưa đầy 6 tháng

Có lần tôi quay lại. Đội chỉ còn 4 người.

Bốn. Sau tất cả những gì tôi từng dựng. Trước đó, để xây một đội 40 người, tôi mất ba năm. Ba năm mồ hôi. Giờ đứng giữa phòng, đếm người không hết một bàn tay.

Tôi đã có thể ngồi đó đổ lỗi. Nhân viên yếu. Người ta không chịu khó. Thị trường khó. Tôi từng nghĩ đúng y như vậy — và đó chính là lý do tôi cứ gãy.

Rồi tôi dừng lại. Tự hỏi một câu khác: Nếu vấn đề không nằm ở họ, mà ở cách tôi dẫn họ thì sao?

Câu hỏi đó lật ngược tất cả.

Ngày tôi ngừng đổ lỗi cho người khác là ngày đội nhóm tôi hồi sinh.

Tôi bước xuống khỏi cái bục ra lệnh. Tôi ngồi cạnh từng người. Tôi không nói “em cố lên đi” rồi bỏ mặc — tôi ngồi cùng họ trong từng buổi tư vấn, cầm tay chỉ việc, hỗ trợ họ chốt từng hợp đồng để có thu nhập thật trong túi.

Vì tôi hiểu ra một điều đơn giản mà lâu nay tôi bỏ qua: nhân viên có tiền thì tự khắc gắn bó. Không cần diễn thuyết. Không cần hô khẩu hiệu. Khi một người kiếm được tiền nhờ đi cùng bạn, họ ở lại — bằng lòng biết ơn, không phải bằng lời hứa.

Đội đông trở lại. Một người. Rồi năm người. Rồi mười.

Chưa đầy sáu tháng, tôi khôi phục lại 40 người — con số mà lần đầu tôi phải trả bằng ba năm.

Đó là lúc tôi nhận ra thứ mình giỏi nhất không phải là bán hàng. Mà là đứng sau lưng người khác, gỡ giúp họ những nút thắt khó nhất, rồi nhìn họ tự đứng lên bằng đôi chân mình.

Phạm Hùng Cường họp cùng nhóm lãnh đạo
Một đội nhóm không giữ được bằng lời hứa. Nó giữ được bằng những kết quả thật mà mỗi người tự tay làm ra.

Tôi là ai hôm nay — và con đường tôi muốn đi cùng bạn

Người viết bài này, hôm nay, là Giám đốc Văn phòng Tổng Đại lý Dai-ichi Life Ninh Kiều (G.A Ninh Kiều) tại Cần Thơ. Nhưng tôi không xây G.A này một mình. Tôi xây nó cùng những con người tôi từng ngồi kèm chốt từng hợp đồng — nhiều người trong số họ giờ đã bước lên sân khấu Star Night nhận vinh danh. Với tôi, đó mới là tài sản.

Để tôi nói thẳng những con số, không tô vẽ. Hơn 10 năm trong nghề bảo hiểm nhân thọ và hoạch định tài chính, tính từ cái ngày tháng 10 năm 2015 tay tôi còn run trên bàn phím điện thoại. Thành viên MDRT (bàn tròn triệu đô — chuẩn danh giá quốc tế của ngành). Gần 9.000 khách hàng đã tin và giao cho tôi việc bảo vệ tương lai của họ. Top 1 Trưởng phòng tuyển dụng và phát triển đội nhóm Dai-ichi Life Việt Nam. Top 1 Miền Nam về doanh thu cấp Trưởng phòng. Top 1 Mekong cấp Giám đốc Tổng đại lý. Top 1 GAD Kiến tạo và Top 1 GAD Ưu tú Tây Nam Bộ.

Phạm Hùng Cường cầm 2 cúp tại Tinh Hoa Hội Tụ 2025
Hai chiếc cúp tại Tinh Hoa Hội Tụ 2025 — nhưng thứ tôi quý hơn cúp là đội ngũ đứng phía sau tôi hôm đó.

Tôi kể ra không phải để bạn ngước nhìn. Tôi kể để bạn tin một điều: người tay run năm nào làm được, thì bạn cũng làm được.

Còn con người thật bên trong tôi? Tôi mê đứng lớp. Tôi nói tám tiếng liên tục về chiến lược kinh doanh, kỹ năng bán hàng, phát triển bản thân mà không thấy mệt. Mạnh nhất là ngồi xuống, mổ xẻ một vấn đề khó, rồi tìm cho ra đường đi. Nếu không vì tiền, tôi vẫn chọn đúng những việc này: tư vấn, đầu tư, kinh doanh, xây dựng đội nhóm.

Tôi làm tất cả vì một điều: “Giúp cho mọi người xung quanh có một cuộc sống tốt đẹp hơn, vui vẻ hơn, phát triển hơn và thành công hơn.”

Người tôi muốn đi cùng nhất là bạn — thanh niên 20 đến 30 tuổi đang tìm đường phát triển bản thân và tăng thu nhập, nhất là ai đang bế tắc. Tầm nhìn 20 năm của tôi không nhỏ: trở thành nhà quản lý đào tạo bán hàng và xây dựng đội nhóm xuất sắc nhất ngành bảo hiểm Việt Nam, ảnh hưởng trên quy mô toàn quốc chứ không chỉ Đồng bằng sông Cửu Long. Thứ tôi muốn để lại là tư duy chiến lược và tinh thần dám chấp nhận thử thách. Nếu bạn cũng muốn đi con đường đó, tôi ở đây.

Lời mời đồng hành

Tôi bắt đầu trang này bằng một bàn tay run và một dãy số của người lạ. Tôi kết thúc nó bằng một bàn tay chìa ra — cho bạn.

Nếu bạn đang 20–30 tuổi, đang bế tắc, đang sợ bắt đầu — thì tôi viết trang này cho bạn. Không phải để khoe tôi đã đi được bao xa. Mà để bạn biết: người từng ngồi đúng chỗ bạn đang ngồi — tự học một mình trước màn hình sáng tới 9 giờ tối, không ai chỉ đường — đã đi được. Và bạn cũng vậy.

Tôi không hứa con đường bằng phẳng. Tôi đã ngã đủ để biết nó không bằng phẳng. Hai lần phá sản. Rất nhiều lần gãy đội nhóm. Có lần quay lại khi đội chỉ còn 4 người. Tôi biết cảm giác đứng dậy khi trong tay chẳng còn gì — ngoài quyết tâm xây lại từ đầu. Tôi cũng không hứa bạn sẽ giàu nhanh. Không có nút tắt nào cả — nếu có, tôi đã không phải trả học phí bằng hai lần trắng tay.

Nhưng tôi hứa một điều: bạn sẽ không đi một mình.

Bắt đầu từ hôm nay. Đọc. Nhắn cho tôi. Kể tôi nghe bạn đang kẹt ở đâu. Không cần bạn giỏi. Không cần bạn hết sợ. Chỉ cần bạn chịu bước — và tôi đi cùng, tới khi bạn đứng vững trên đôi chân mình.

Tôi là Phạm Hùng Cường. Tôi mong muốn được giúp đỡ và được đồng hành để giúp cho các bạn trẻ trở nên thành công, hạnh phúc, giàu có.

Tập thể G.A Ninh Kiều trong trang phục áo dài ngày Tết
Không ai đi một mình. Đây là những người đã chọn đi cùng tôi — và tôi tin bạn sẽ tìm được đường của mình.

Bài viết dành cho bạn

Nếu câu chuyện của tôi chạm được điều gì đó trong bạn, đây là những bài tôi viết từ chính hành trình đó:

Món quà tôi để sẵn cho bạn: ebook “7 Bí Quyết Thuyết Trình Tự Tin” — miễn phí, đúng hệ thống tôi dùng từ ngày tay còn run đến khi đứng lớp 8 tiếng liên tục. Nhận ebook tại đây.

Câu hỏi thường gặp

Phạm Hùng Cường là ai?
Phạm Hùng Cường (sinh năm 1993, Cần Thơ) là Giám đốc Văn phòng Tổng Đại lý Dai-ichi Life Ninh Kiều (G.A Ninh Kiều). Anh có hơn 10 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực bảo hiểm nhân thọ và hoạch định tài chính, là thành viên MDRT (bàn tròn triệu đô), đã đồng hành cùng gần 9.000 khách hàng và giữ nhiều danh hiệu Top 1 của Dai-ichi Life Việt Nam.

Phạm Hùng Cường bắt đầu sự nghiệp bảo hiểm như thế nào?
Anh bén duyên với nghề vào tháng 10 năm 2015 tại Dai-ichi Life, khởi đầu bằng công việc telesale (gọi điện chào hàng) người lạ. Ngày đầu là “ám ảnh cực hình” với nỗi sợ đứng trước người lạ. Không có ai đào tạo bài bản, anh tự học trên Google mỗi tối tới tám, chín giờ — và chưa đầy sáu tháng sau đã được đưa lên vị trí quản lý.

Phạm Hùng Cường đào tạo và đồng hành với ai?
Anh tập trung đồng hành cùng các bạn trẻ 20–30 tuổi đang tìm đường phát triển bản thân và tăng thu nhập, đặc biệt là những người đang bế tắc. Anh đứng lớp về bảo hiểm, kỹ năng bán hàng, thuyết trình và tư duy kinh doanh — có thể giảng liên tục 8 tiếng.


Về tác giả

Phạm Hùng Cường (sinh 1993, Cần Thơ) — Cử nhân Luật, Đại học Cần Thơ. Hơn 10 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực bảo hiểm nhân thọ và hoạch định tài chính.

Hiện là Giám đốc Văn phòng Tổng Đại lý Dai-ichi Life Ninh Kiều (G.A Ninh Kiều), Cần Thơ. Thành viên MDRT (Million Dollar Round Table — bàn tròn triệu đô, chuẩn danh giá quốc tế của ngành bảo hiểm). Đã đồng hành cùng gần 9.000 khách hàng.

Các danh hiệu Top 1: Trưởng phòng tuyển dụng & phát triển đội nhóm Dai-ichi Life Việt Nam; Trưởng phòng doanh thu cao Miền Nam; Giám đốc Tổng đại lý doanh thu cao Mekong; GAD Kiến tạo và GAD Ưu tú Tây Nam Bộ.

Là nhà đào tạo bán hàng và xây dựng đội nhóm, anh có thể đứng lớp 8 tiếng liên tục về bảo hiểm, kỹ năng bán hàng, thuyết trình và tư duy kinh doanh.