Phạm Hùng Cường bán sản phẩm từ sân khấu tại hội thảo
Sân khấu là kênh phân phối — backend sales (bán hàng hậu trường) mới là thu nhập thật.

Cùng sân khấu, cùng khán giả — tôi cầm 5 triệu, người kia cầm hơn 30. Phí diễn giả chỉ là tiền tip. Backend sales (bán hàng hậu trường) mới gấp 3-5 lần. Đây là cách bán sản phẩm từ sân khấu mà không ai cảm thấy bị bán — framework 3 lớp từ 10 năm thực chiến của tôi. Kết quả tùy người.


Cùng một sân khấu, chênh nhau 6 lần — lý do không nằm ở bài nói

Hội trường vỗ tay.

Ban tổ chức bước lên bắt tay. Người ta xếp hàng chụp ảnh. Tôi đứng đó, mỉm cười, bắt tay từng người một. Cảm giác tốt. Rất tốt.

Rồi tôi về nhà với 5 triệu và một xấp danh thiếp nhàu trong túi áo.

Người lên sau tôi — cùng cái sân khấu đó, cùng những khán giả đó, cùng lượt vỗ tay đó — bước ra với hơn 30 triệu. Không phải vì anh nói hay hơn tôi. Không phải chủ đề của anh xịn hơn. Không bằng cấp, không ngoại hình, không giọng nói trời cho.

Anh biết một thứ mà lúc đó tôi chưa biết.

Tôi đã đứng trên sân khấu 60 phút. Sáu mươi phút xây niềm tin với hơn 200 con người trong căn phòng đó. Từng câu chuyện thật. Từng con số thật. Từng cái gật đầu, từng ánh mắt sáng lên. Rồi tôi bước xuống — và bỏ lại toàn bộ niềm tin đó trên sân khấu như bỏ quên cái ví.

Anh ấy không bỏ lại. Anh ấy thu hoạch.

Đó là lần đầu tiên tôi nghe hai chữ khiến tôi phải nhìn lại toàn bộ cách mình làm nghề: backend sales (bán hàng hậu trường). Chuyện bán sản phẩm từ sân khấu không nằm ở bài nói bạn chuẩn bị kỹ tới đâu. Nó nằm ở thứ xảy ra sau khi bài nói kết thúc — sau khi hội trường tắt đèn.

Cùng một hội trường. Chênh nhau 6 lần. Lý do không nằm ở micro.

Tôi kể chuyện này vì đã có một thời gian dài tôi là người cầm 5 triệu. Tôi bắt tay, tôi cảm ơn, tôi thấy vui — rồi tôi về. Tôi tưởng mình vừa làm tốt. Tôi không hề biết mình vừa bỏ quên một tài sản đắt hơn nhiều lần cái phong bì trong túi.

Nếu bạn từng đứng nói trước đám đông và về nhà tay trắng dù cả phòng vỗ tay — bài này viết cho bạn.


Phí diễn giả là tiền tip — backend sales mới là thu nhập thật

Tôi nói thẳng: phần lớn người mới hỏi sai câu hỏi.

“Tôi nên lấy bao nhiêu một buổi nói?” Nghe có vẻ thực tế. Nhưng câu đó nhốt bạn trong một cái khung bé xíu.

Để tôi đưa bạn cái thang phí diễn giả thật, từ những gì tôi thấy suốt hơn 10 năm trong nghề. Người mới bắt đầu: 2-5 triệu một buổi. Trung cấp, có chút tiếng: 10-30 triệu. Người đã có personal brand (thương hiệu cá nhân) rõ ràng: 50-100 triệu trở lên.

Nghe như một cái thang để leo, đúng không? Leo từng bậc, phí tăng dần. Nhưng tôi phải nói thật: cái thang đó không phải nơi tiền thật nằm.

(Xin nói rõ ngay chỗ này: mọi con số trong bài là trải nghiệm cá nhân của tôi và những gì tôi quan sát được trong nghề. Không phải cam kết thu nhập. Kết quả tùy người, tùy chủ đề, tùy thị trường.)

Câu hỏi đúng không phải “tôi đáng bao nhiêu một buổi”. Câu hỏi đúng là: những người đang ngồi trong phòng đó sẵn sàng trả bao nhiêu — và ROI (lợi tức đầu tư) của họ là gì nếu họ tiếp tục làm việc với tôi sau buổi hôm nay?

Khi bạn đổi câu hỏi, mọi thứ đổi theo.

Backend sales là toàn bộ doanh thu bạn tạo ra sau khi bước xuống sân khấu — khóa học, coaching, tư vấn, sản phẩm đi sâu hơn. Từ trải nghiệm của tôi và từ những diễn giả tôi quan sát nhiều năm, backend sales của người biết việc thường gấp 3-5 lần cái phí nói chuyện. Không phải may. Logic của nó đơn giản đến mức tôi tự trách sao mình mất mấy năm mới hiểu.

Bạn vừa đứng trên sân khấu 60-90 phút. Bạn kể chuyện thật. Bạn chỉ đúng vào cái vấn đề người ta đang mắc kẹt — và họ gật đầu. Chi phí để xây được niềm tin đó là bao nhiêu? Bằng không. Bạn đã trả bằng chính bài nói của mình rồi.

Bán ở thời điểm đó là điều tự nhiên nhất trên đời. Không ép. Không mánh khóe. Chỉ là bước tiếp theo hợp lý: “Nếu những gì tôi vừa chia sẻ có ích cho bạn, tôi có một cách để chúng ta đi sâu hơn.”

Vậy mà đa số bước xuống với cái phong bì trong tay, cúi đầu cảm ơn ban tổ chức, rồi về. Không một cái tên khách. Không một lời mời tiếp theo. Không một cánh cửa nào được mở.

Họ vừa để tiền thật nằm lại trên bàn. Và không hề biết mình vừa làm vậy.

Câu hỏi không phải tôi nên lấy bao nhiêu — mà tôi sẽ bán gì sau khi bước xuống sân khấu.


Từ tay run bấm không nổi số: nỗi sợ “bị nghĩ chỉ đến để bán hàng”

Có một thứ tôi né suốt mấy năm đầu. Không phải vì không biết backend sales là gì. Không phải vì không có gì để bán. Mà vì cứ nghĩ đến chuyện đứng trên sân khấu rồi mời người ta mua thứ gì đó — tôi thấy ngại.

Cái ngại đó có tên hẳn hoi: tôi sợ bị nghĩ là chỉ đến để bán hàng.

Để tôi kéo bạn về tháng 10 năm 2015. Ngày đầu tiên tôi làm telesale bảo hiểm ở Dai-ichi Life. Không quan hệ. Không vốn. Không ai biết tên tôi. Tối về tự học Google tới 8-9 giờ đêm mỗi ngày, không mentor, không ai cầm tay chỉ.

Ngày đầu cầm điện thoại, tay tôi run. Run thật.

Run đến mức không bấm nổi số. Tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi bấm được số đầu tiên, khách cúp máy sau 15 giây. Không phải vì tôi không thuộc kịch bản. Mà vì trong đầu tôi có một tiếng nói: người ta đang nghĩ thằng này gọi để moi tiền mình. Bị từ chối vì cái nhãn đó đau hơn bị từ chối vì sản phẩm dở nhiều.

Sợ tiếp xúc người lạ. Sợ bị đánh giá. Đó là gốc rễ.

Rồi mấy năm sau tôi bước lên sân khấu. Bạn biết không — nỗi sợ đó không biến mất. Nó chỉ đổi hình dạng. Thay vì sợ người ta cúp máy, tôi sợ cái ánh mắt “hay đó, nhưng thôi” — rồi sau lưng thì thầm “diễn giả đó chỉ đến bán hàng thôi”. Cùng một nỗi sợ, mặc bộ đồ khác.

Nên tôi chọn con đường an toàn. Nói xong, cảm ơn, bước xuống. Không offer. Không CTA (lời kêu gọi hành động). Không nhắc gì tới sản phẩm. Về nhà với phí diễn giả và xấp danh thiếp nhàu.

Cho tới khi tôi hỏi thẳng bản thân một câu, và mới nhìn ra vấn đề: nỗi sợ của tôi đang bảo vệ cái tôi của tôi — chứ không phải bảo vệ người nghe.

Khán giả không sợ bị bán. Họ sợ bị bán thứ không liên quan tới họ. Hai chuyện đó khác nhau một trời một vực.

Khi bạn dành 60 phút nói đúng vào nỗi đau của người ta — họ gật đầu, họ ghi chép, có người lén lau khóe mắt — thì bạn đã chạm đúng chỗ họ đang cần. Lúc đó, nếu sản phẩm của bạn đúng là bước tiếp theo tự nhiên, thì không bán mới là phụ lòng họ.

Bạn không bán cho người lạ. Bạn đưa bàn tay ra cho người đã tin bạn 60 phút vừa rồi.

Nỗi sợ bị gọi là “thằng tham tiền” bắt nguồn từ một giả định sai: rằng bán hàng và phục vụ là hai thứ đối lập. Không phải. Bán đúng chỗ, đúng lúc, đúng người là hành động phục vụ trọn vẹn nhất bạn làm được sau một bài nói.

Sợ thì cứ sợ. Tôi vẫn còn sợ tới tận bây giờ. Nhưng đừng để nỗi sợ đó đẩy bạn bước xuống sân khấu với hai bàn tay trắng — trong khi người nghe vẫn đứng đó, chờ ai đó chỉ cho họ bước tiếp theo.


Framework 3 lớp: bán mà không ai cảm thấy bị bán

Phạm Hùng Cường thuyết trình trên sân khấu lớn
Sân khấu không chờ bạn đủ giỏi — nó chờ bạn dám bước lên.

Đây là phần tôi muốn bạn cầm về dùng được ngay tối nay.

Trước mỗi buổi nói, tôi hỏi mình đúng ba câu. Người nghe đang ở đâu trong hành trình của họ? Họ sợ gì? Họ muốn gì?

Không phải “tôi muốn nói gì”. Không phải “tôi có gì hay để khoe”. Mà là — họ đang ở đâu, và tôi giúp họ bước tiếp được không?

Ba câu hỏi đó là nền móng. Trên nền đó tôi dựng ba lớp — theo đúng thứ tự này, không đảo.

Lớp 1 — Vào đúng vết thương, trước khi kể bất cứ thứ gì.

Đa số diễn giả mở màn bằng thành tích. “Tôi đã giúp 500 doanh nghiệp. Tôi có 15 năm kinh nghiệm.” Khán giả nghe. Gật đầu lịch sự. Và trong đầu họ nghĩ đúng một câu: liên quan gì tới tôi?

Đừng mở bài bằng cái cúp của bạn. Hãy mở bằng nỗi đau của họ — cụ thể, có hình ảnh, đau đúng chỗ. Không phải “thuyết trình quan trọng lắm đấy”. Mà là: “Bạn chuẩn bị kỹ. Bạn bước lên. Bạn nói xong. Bạn nhìn xuống — không một ai giơ tay. Cảm giác đó nó nặng lắm, tôi biết.”

Khi khán giả nghĩ ủa sao ông này biết — là bạn đã mở được cánh cửa. Chỉ khi đó họ mới thật sự nghe.

Lớp 2 — Cho đủ để tin, đừng cho hết để họ đi.

Cho họ một công cụ. Một framework. Một thứ họ dùng được ngay sau khi bước ra khỏi hội trường, không cần mua thêm gì.

Đây là bước nhiều người sợ nhất. Họ nghĩ: cho nhiều thế thì còn ai mua?

Sai. Sai hoàn toàn.

Người ta không mua vì họ chưa biết gì. Người ta mua vì họ đã thấy bạn biết việc — và họ muốn đi nhanh hơn, chắc hơn, có người đi cùng. Lớp 2 là bằng chứng năng lực của bạn. Không phải toàn bộ hệ thống. “Đủ để tin” khác với “đủ để không cần bạn nữa”.

Lớp 3 — Khoảng trống có chủ ý.

Đây là lớp quan trọng nhất. Và ít người làm đúng nhất.

Sau khi đã cho giá trị thật, bạn chỉ thẳng: “Điều tôi vừa chia sẻ là bước đầu tiên. Nhưng nếu chỉ có buổi hôm nay, bạn vẫn sẽ thiếu một thứ — và thiếu cái đó thì mọi kỹ thuật kia không chạy được.”

Bạn không dọa. Không thổi phồng. Bạn nói thật. Người nghe cảm nhận được cái khác biệt đó ngay lập tức.

CTA chỉ xuất hiện ở đây, ở lớp thứ ba. Vì trước đó khán giả chưa có đủ bằng chứng để tin bạn.

Còn câu chuyển tiếp — đừng ngẫu hứng. Đừng bao giờ nói: “Bây giờ tôi xin phép giới thiệu chương trình của mình…” Câu đó phá tan toàn bộ niềm tin bạn vừa xây trong một giây. Nó nghe như thể một người khác vừa bước lên thế chỗ bạn.

Thay vào đó, thử câu này: “Điều tôi vừa chia sẻ mất tôi 3 năm tự mày mò. Học viên của tôi làm được trong 8 tuần. Nếu bạn muốn biết họ đã làm gì khác đi — tôi có thể kể sau buổi hôm nay.”

Không chào hàng. Không giá. Chỉ là một câu chuyện chưa kể xong. Và người ta sẽ tự tìm tới bạn.

Tôi không thuộc lòng câu đó. Tôi sống trong nó — vì tôi thật sự đã mất 3 năm mày mò, và học viên tôi thật sự làm nhanh hơn. Đây là chỗ làm chủ giọng nói mà không sách nào dạy được: khi bạn nói thật, giọng bạn không cần kỹ thuật. Không cần lên bổng xuống trầm màu mè. Khán giả nghe ra sự thật ngay, từ tần số giọng bạn.

Ba lớp. Một câu chuyển tiếp. Không cần script hoa mỹ. Chỉ cần thật.


Bài học lỗ gần 1 tỷ năm 2018: test nhỏ trước khi đầu tư bất cứ thứ gì

Năm 2018, tôi mất gần 1 tỷ đồng.

Không phải vì lười. Không phải vì không chịu làm. Mà vì tôi tin vào cái tôi nghĩ là nhu cầu — chứ không phải nhu cầu đã được chứng minh bằng tiền thật của người thật.

Tôi xây trước khi biết có ai mua. Rồi cái đội 40 người tôi gây dựng gần 3 năm tan rã — không phải trong một ngày, mà từng người một, qua từng tin nhắn xin nghỉ. Mỗi cái tin là một nhát dao.

Tháng 9 năm đó, tôi đứng trước gương, hỏi mình đúng một câu: bây giờ mình còn dám nói gì với ai?

Tôi không kể chuyện này để xin thương hại. Tôi kể vì đây là bài học đắt nhất đời tôi từng trả — và nó thay đổi hoàn toàn cách tôi làm mọi thứ về sau. Kể cả cách bán sản phẩm từ sân khấu.

Bài học gói lại trong một câu: đừng bao giờ đầu tư lớn trước khi test nhỏ.

Áp vào backend sales: đừng xây khóa học 3 tháng rồi mới biết có ai mua không. Đừng thuê studio, quay video, dựng landing page, chạy quảng cáo — rồi ngồi chờ. Cái vòng lặp đó tôi sống qua rồi. Không vui đâu.

Thay vào đó tôi làm một thứ đơn giản đến mức nhiều người tưởng nó không đủ nghiêm túc: meetup (buổi gặp mặt nhỏ) miễn phí, 20-30 người. Không cần địa điểm sang. Không cần banner hoành tráng. Chỉ cần nói đúng cái chủ đề mình định bán — rồi xem phản ứng thật.

Cuối buổi, hỏi thẳng: “Ai muốn đi sâu hơn và sẵn sàng trả 300 nghìn để học tiếp — giơ tay.”

Từ kinh nghiệm của tôi, nếu khoảng 30% giơ tay, đó là dấu hiệu có thị trường đủ để đầu tư tiếp.

(Nói rõ chỗ này: con số 30% là kinh nghiệm cá nhân của tôi, không phải công thức bảo đảm. Mỗi chủ đề, mỗi nhóm khán giả sẽ ra một con số khác. Kết quả tùy người.)

Nhưng dù con số cụ thể là bao nhiêu, cái bạn có là dữ liệu thật, từ người thật, trước khi bạn đổ công sức vào xây. Không ai giơ tay? Cảm ơn, về nhà, nghĩ lại đề tài. Mất nửa buổi chiều, không mất 1 tỷ.

Với người mới, phí diễn giả buổi đầu có thể là 0. Nói miễn phí. Bình thường thôi — vì mục tiêu buổi đó không phải tiền. Mục tiêu là lead list (danh sách khách tiềm năng) thật, từ người thật, quan tâm thật tới chủ đề của bạn. Bạn ra về với 50 cái email. Đó là tài sản. Đó là nền để bán lần sau.

Sau cú ngã đó, tôi rebuild lại đội 40 người trong chưa tới 6 tháng. Cùng những con người đó. Cùng cái ngành đó. Khác đúng một thứ: tôi không đoán nhu cầu nữa. Tôi test trước, đầu tư sau.

Hệ thống đúng thì tái tạo được. Cái không tái tạo được là tiền và thời gian bạn đổ vào trước khi biết mình đang xây đúng thứ.


Tài sản thật duy nhất bạn mang về: lead list và email

Phí diễn giả vào túi. Khán giả ra về. Ban tổ chức xếp ghế. Buổi nói xong.

Và thứ đa số diễn giả mang về nhà là một đêm ngủ ngon vì hài lòng với chính mình. Tôi từng như vậy. Nhiều năm liền.

Rồi tôi nhìn lại và thấy mình đã bỏ tiền nằm trên bàn — không phải vài triệu, mà nhiều lần vài chục triệu — chỉ vì không chịu xây một thứ đơn giản: danh sách email.

Facebook có thể đổi thuật toán ngay đêm nay. TikTok có thể bị khóa. Cái fanpage bạn xây 3 năm có thể tụt reach (lượt tiếp cận) về gần 0 chỉ vì Meta đổi chính sách. Bạn không sở hữu gì trên những nền tảng đó cả. Bạn đang thuê mặt bằng — và chủ nhà có quyền đuổi bạn bất cứ lúc nào.

Email thì khác. Không ai lấy được.

Cái danh sách email bạn thu từ một sự kiện là của bạn, mãi mãi. Đó không phải con số lãng mạn. Đó là danh sách những người đã ngồi nghe bạn nói, đã tin đủ để để lại thông tin, đã bước một bước nhỏ về hướng bạn chỉ. Người mua thường không mua ngay buổi đầu. Nhưng nếu bạn còn giữ được liên lạc — họ sẽ mua sau.

Thu lead list tại sự kiện không phức tạp. Đổi một tài liệu có giá trị thật — ebook, checklist, bộ câu hỏi — lấy email đăng ký. Dùng mã QR trỏ thẳng tới landing page ngay khi bạn còn đang đứng trên sân khấu, lúc sự chú ý của cả phòng đang cao nhất. Hoặc đơn giản hơn: mời họ một bước tiếp theo thật cụ thể ngay cuối buổi — không phải “theo dõi tôi trên mạng xã hội”, mà là “để lại email, tối nay tôi gửi bạn X”.

Một bên bạn hy vọng người ta nhớ tên mình. Một bên bạn đưa người ta vào danh sách của mình. Hai kết quả khác nhau một trời một vực — dù cùng một sân khấu, cùng một buổi nói.

Tôi nói vui với học viên: sau chừng 20 buổi đứng nói, tôi đã nhìn vào mắt người nghe đâu đó 600 lần. Sáu trăm lần tập nói thật, tập chạm thật. Kỹ năng sân khấu xây từ đó. Còn tài sản thì xây từ những cái email tôi mang về sau mỗi lần.

Kể cả khi không một ai mua sau buổi hôm đó — bạn vẫn phải ra về với một thứ: lead list. Đó không phải lời an ủi. Đó là tài sản thật duy nhất bạn thật sự sở hữu sau mỗi sân khấu.


Bán được rồi thì phải giữ được: sân khấu, đội nhóm và cùng một nguyên lý

Phạm Hùng Cường họp nhóm lãnh đạo tại văn phòng
Đội nhóm không giữ bằng lời hứa — giữ bằng kết quả bạn giúp họ tạo ra.

Bán được một lần là một chuyện. Giữ được người ta quay lại là chuyện khác hẳn.

Quay lại năm 2018, khi đội tôi tan rã, còn đúng 4-5 người vẫn tin và ở lại. Tôi rebuild từ 4-5 người đó lên lại 40 người trong chưa tới 6 tháng. Nhiều người hỏi tôi làm cách nào nhanh vậy.

Bí quyết không nằm ở chỗ tôi hô hào hay hơn.

Nó nằm ở chỗ tôi ngừng đổ lỗi nhân viên. Trước kia đội không ra số, tôi trách họ lười, trách họ chưa cố. Sau cú ngã, tôi làm ngược lại: tôi huấn luyện, tôi đi cùng họ tới gặp khách, tôi ngồi bên cạnh trực tiếp giúp họ chốt hợp đồng. Họ chốt được. Họ có tiền. Và khi người ta có tiền nhờ đi cùng bạn — người ta tự gắn bó, không cần ai níu.

Bạn thấy không? Đây đúng là logic của backend sales.

Cùng một nguyên lý chạy qua tất cả: bạn cho giá trị thật trước, người ta gắn bó sau. Trên sân khấu bạn cho 60 phút giá trị thật, khán giả mới đưa tay ra. Với đội nhóm bạn cho họ kết quả thật bằng tay mình, họ mới ở lại. Không có con đường tắt nào đi vòng qua chữ “cho trước”.

Thuyết trình, bán hàng, xây đội nhóm — người ta tưởng là ba nghề khác nhau. Không. Đó là ba mặt của cùng một kỹ năng: đứng trước con người, nói thật, cho giá trị, rồi mời họ bước tiếp.

Hôm nay tôi đứng lớp 8 tiếng liên tục không thấy mệt. Tôi dạy hàng trăm người. Và bạn biết gì không — trước những sân khấu lớn tôi vẫn còn run. Nhưng tôi không gọi nó là sợ nữa. Tôi gọi nó là hứng khởi. Cùng một cảm giác trong lồng ngực ngày đầu telesale, giờ tôi đọc nó bằng một cái tên khác.

Bán được một lần là kỹ thuật. Giữ được người ta quay lại là hệ thống.


Bạn không cần hoàn hảo, bạn cần thật

Câu tôi nghe nhiều nhất sau mỗi buổi không phải “chốt sale sao anh?” hay “nên bán gì?”. Mà là: “Anh ơi, em nghĩ mình chưa đủ giỏi.”

Tôi nghe câu đó và tôi nhớ lại bàn tay mình run. Run thật — không phải hồi hộp nhẹ. Run tới mức phải đặt điện thoại xuống bàn, ngước nhìn trần nhà, hít một hơi, rồi mới dám bấm số. Đó là ngày đầu tôi làm telesale. Không quan hệ, không vốn, không ai biết tên tôi.

Rồi tôi xây được đội 40 người. Rồi lỗ gần 1 tỷ năm 2018. Đội tan. Tôi ngồi nhìn đống đổ nát và không biết mình còn lại gì. Rồi tôi bắt đầu lại từ 4-5 người. Sáu tháng sau, đội 40 người quay về.

Người ta không kết nối với sự hoàn hảo. Họ kết nối với người từng đứng đúng chỗ họ đang đứng — và đã chọn không ở lại đó.

Bạn không cần lý lịch sạch bóng. Không cần chờ tới lúc “đủ giỏi” — vì cái ngưỡng đó không bao giờ tự tới.

Bạn chỉ cần bài nói đầu tiên. Và sự thật của bạn.

Tôi bắt đầu với tay run không bấm nổi số.

Bạn bắt đầu hôm nay.

Đủ rồi.



Món quà tôi để sẵn cho bạn: ebook “7 Bí Quyết Thuyết Trình Tự Tin” — miễn phí, đúng hệ thống tôi dùng từ ngày tay còn run không bấm nổi số điện thoại đến khi đứng lớp 8 tiếng liên tục. Nhận ebook tại đây.

Câu hỏi thường gặp

Bắt đầu backend sales từ sân khấu thế nào nếu tôi chưa có sản phẩm?

Đừng xây sản phẩm trước. Test nhu cầu trước đã — meetup miễn phí 20-30 người, cuối buổi hỏi giơ tay, đo phản ứng thật. Chỉ khi thấy người ta thật sự sẵn sàng trả tiền thì mới đầu tư xây. Đây là bài học tôi trả gần 1 tỷ để học — bạn không cần lặp lại nó.

Backend sales có phải là “hard sell” (bán hàng ép) không?

Ngược lại. Hard sell xảy ra khi bạn chào hàng trước khi xây niềm tin. Framework 3 lớp làm điều ngược lại — cho giá trị thật trước, tạo khoảng trống có chủ ý sau, rồi chỉ mời một bước tiếp theo. Khán giả tự tìm tới, không ai bị ép cả.

Email list quan trọng hơn follower mạng xã hội ở điểm nào?

Bạn không sở hữu follower. Nền tảng có thể đổi chính sách, giảm reach, hoặc biến mất qua đêm. Email là tài sản bạn giữ trọn vẹn — không ai lấy đi được. 200 email từ một sự kiện có giá trị lâu dài hơn 2.000 lượt follow từ quảng cáo.

Tôi vẫn còn run trước đám đông thì có bán được không?

Được. Tôi đứng lớp hơn 10 năm, dạy hàng trăm người, và trước những sân khấu lớn tôi vẫn còn run tới tận bây giờ. Tôi chỉ đổi tên nó thành “hứng khởi”. Khán giả không cần bạn hết run — họ cần bạn nói thật.


Bài viết liên quan


Về tác giả

Đọc câu chuyện đầy đủ: Phạm Hùng Cường — Từ bàn tay run đến người dẫn đầu

Chân dung Phạm Hùng Cường tại bàn làm việc

Phạm Hùng Cường — Giám đốc Văn phòng Tổng đại lý Dai-ichi Life Ninh Kiều. Hơn 10 năm bán hàng, đào tạo và xây đội nhóm. Thành viên MDRT (bàn tròn triệu đô), phục vụ khoảng 9.000 khách hàng, nhiều lần Top 1 tuyển dụng và phát triển đội nhóm Dai-ichi Life.

Xuất phát từ Vị Thanh, Hậu Giang — sinh viên Luật không quan hệ, không vốn, không ai biết tên. Bắt đầu telesale bảo hiểm tháng 10/2015 với bàn tay run đến mức không bấm nổi số. Đi qua 2 lần phá sản, lỗ gần 1 tỷ năm 2018, đội 40 người tan rã. Rebuild lại 40 người từ 4-5 người còn trụ lại trong chưa tới 6 tháng. Hôm nay đứng lớp 8 tiếng liên tục — không phải vì tài năng bẩm sinh, mà vì đây là kỹ năng xây từ thất bại thật.

“Không có bằng cấp nào chứng minh được bằng kinh nghiệm từng mất gần hết và vẫn đứng lại được.”


Miễn trừ trách nhiệm: Mọi con số về phí diễn giả, tỷ lệ backend sales, tỷ lệ giơ tay và thu nhập trong bài là trải nghiệm cá nhân của tác giả và những gì tác giả quan sát trong nghề. Đây không phải cam kết thu nhập hay lời khuyên đầu tư. Kết quả tùy người, tùy chủ đề, tùy thị trường và nỗ lực của mỗi cá nhân.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *