Phạm Hùng Cường đào tạo đội nhóm về KPI và lộ trình phát triển
90 ngày: từng bước được kiểm chứng, không đốt sạch túi.

Ngày đầu tiên làm telesale bảo hiểm, tôi ngồi nhìn cái điện thoại gần 20 phút.

Không phải vì tôi không biết bấm số nào. Mà vì tay tôi run đến mức không chắc mình bấm trúng nút.

Tim đập thình thịch. Ba cuộc gọi đầu — cúp máy. Chỉ kịp nghe tiếng “a lô” rồi bị ngắt sau đúng 15 giây. Tối hôm đó tôi mở Google, gõ “cách nói chuyện tự tin hơn”, đọc đến 8-9 giờ đêm. Không mentor (người dẫn dắt). Không lộ trình. Chỉ có màn hình sáng và một câu hỏi cứ lặp lại trong đầu: mình học cái này từ đâu, theo thứ tự nào, bao giờ mới thấy mình đang tiến lên?

Hơn mười năm sau, tôi đứng lớp 8 tiếng liên tục không mệt.

Khoảng cách giữa hai điểm đó không phải tài năng. Không phải may mắn.

Là thứ tự.

Tôi biết ngay lúc này có ba thứ đang ghì bạn xuống ghế. Để tôi bẻ từng cái.

“Tôi chưa đủ giỏi.” Bạn không cần giỏi nhất phòng. Bạn chỉ cần biết nhiều hơn người nghe một bước. Một bước thôi. Và bước đó đã là thật rồi.

“Tôi không biết bắt đầu từ đâu.” Đây là bài toán thứ tự, không phải năng lực. Người giỏi mà làm sai thứ tự vẫn ngã sấp mặt — tôi biết chắc, vì năm 2018 tôi lỗ gần 1 tỷ đồng đúng vì lý do này.

“Tôi sợ.” Tốt. Nỗi sợ đó không biến mất đâu — tôi đứng lớp hơn mười năm và nó vẫn còn nguyên. Nhưng tôi đổi tên nó thành hứng khởi. Và tôi sẽ chỉ bạn cách làm điều đó.

90 ngày. Từng tuần một. Tôi sẽ dẫn bạn đi hết.

Khoảng cách từ người sợ tiếp xúc người lạ đến người đứng sân khấu không đo bằng tài năng. Nó đo bằng thứ tự bạn dám bước.

Vì sao lộ trình trở thành diễn giả gói trong đúng 90 ngày

90 ngày không phải con số tôi chọn cho đẹp.

Tôi chọn nó vì đủ dài để bạn đứng trước khán giả thật và nhận phản hồi thật. Đủ ngắn để bạn hết cớ trì hoãn.

30 ngày thì bạn chưa kịp vấp. 6 tháng thì bạn sẽ tìm đủ mọi lý do để “học thêm đã” mà không bao giờ đứng lên. Tôi thấy điều này lặp đi lặp lại ở hàng trăm người trẻ tôi từng dạy. Người ta không chết vì thiếu kiến thức. Người ta chết vì thời gian chuẩn bị kéo dài đến mức nhiệt huyết nguội lạnh.

90 ngày ép bạn phải hành động khi lửa còn cháy.

Bây giờ tôi nói với bạn nguyên tắc xương sống của cả bài này. Một nguyên tắc. Đọc kỹ, vì nó sẽ theo bạn suốt ba tháng:

Đừng bao giờ đầu tư lớn trước khi test nhỏ.

Tôi rút ra nó bằng gần 1 tỷ đồng học phí năm 2018 — tôi sẽ kể chi tiết ở cuối bài. Còn bây giờ, bạn chỉ cần nhớ: mọi bước trong lộ trình này đều được thiết kế để bạn thử ở quy mô rẻ nhất, an toàn nhất, trước khi đổ nguồn lực vào. Một buổi meetup (buổi gặp mặt chia sẻ) miễn phí 20-30 người chính là “phòng thí nghiệm” rẻ nhất đời bạn. Không hội trường. Không quảng cáo. Không rủi ro tài chính. Chỉ có bạn, cái miệng, và những con người thật ngồi đó phản hồi thật.

Khung của 90 ngày rất đơn giản. Mỗi tháng một nhiệm vụ, cộng dồn lên nhau:

Và xuyên suốt, một mạch ngầm chảy dưới tất cả: kỹ năng đứng sân khấu không chỉ để bán hàng — nó là công cụ tôi dùng để xây và giữ đội nhóm 40 người. Bốn mảng đó — giọng nói, sân khấu, kinh doanh, đội nhóm — không rời nhau. Chúng là một cái cây.

Tháng 1 là rễ.

Tháng 1 (Tuần 1-4): Đào nền — chủ đề đủ hẹp và làm chủ giọng nói của chính mình

Sai lầm đầu tiên của gần như tất cả mọi người: chọn chủ đề quá rộng.

“Kỹ năng sống.” “Phát triển bản thân.” “Tư duy thành công.” Nghe sang. Nhưng không một ai tìm đến bạn vì những thứ đó. Người ta tìm đến bạn vì bạn gỡ được đúng cái nút thắt họ đang mắc kẹt — hôm nay, cụ thể, không mơ hồ.

Trước mỗi bài nói, tôi tự hỏi ba câu:

Người nghe đang ở đâu trong hành trình của họ? Họ đang sợ điều gì? Và họ muốn gì đến mức sẵn sàng ngồi nghe một người lạ nói 60 phút?

Khi bạn nhét chủ đề của mình xuống dưới ba câu hỏi đó, nó tự thu hẹp lại. Đúng hướng.

Thay vì “kỹ năng bán hàng”, bạn nói về “giúp người mới vào nghề bảo hiểm vượt nỗi sợ bị từ chối trong 5 cuộc gọi đầu tiên.” Cùng một chuyên môn. Nhưng người nghe câu thứ hai biết ngay: bài này dành cho tôi. Khi người ta không chắc, người ta không đến.

Personal brand (thương hiệu cá nhân) không phải logo. Không phải bảng màu. Nó là thứ người ta nghĩ đến khi nghe tên bạn. Và nó không bắt đầu từ thiết kế — nó bắt đầu từ một chủ đề đủ hẹp để cắm rễ.

Tuần 1-2: Đừng lên Google săn “chủ đề hot”. Mở notebook ra, viết 3 khoảnh khắc thật trong đời bạn — một lần thất bại thật, cách bạn vượt qua, bài học không ai dạy bạn. Chủ đề của bạn nằm trong đó. Không nằm trên YouTube của người khác.

Tuần 3-4: Dựng một bài nói 15-20 phút từ chất liệu đó. Rồi đây là phần quan trọng nhất tháng này — bạn bắt đầu làm chủ giọng nói của chính mình.

Đứng trước gương. Nói to lên. Quay video lại. Rồi ngồi nghe chính giọng mình.

Lần đầu nghe giọng mình phát ra từ máy, gần như ai cũng thấy lạ tai, thấy khó chịu. Đó là chuyện bình thường. Bạn không nghe để soi từng chữ — bạn nghe để tự hỏi một câu: tôi đang KỂ, hay đang ĐỌC THUỘC LÒNG?

Chú ý nhịp thở. Chú ý chỗ bạn hụt hơi giữa câu dài. Chú ý chỗ giọng bạn tụt xuống vô hồn. Đó chính là chỗ bạn đang đọc, chứ không sống trong bài.

Tôi không bao giờ thuộc lòng bài nói. Tôi sống trong nó. Khi bạn kể từ trải nghiệm thật, chẳng có câu nào phải nhớ — vì bạn đã sống qua nó rồi.

Từ một thằng telesale tay run bấm không nổi số, đến người đứng lớp 8 tiếng liên tục không mệt — đó là cả một hành trình rèn giọng và rèn năng lượng. Không phải phép màu. Là tuần này qua tuần khác đứng trước gương và nghe lại chính mình.

Bốn tuần đầu chưa cần một khán giả nào. Chỉ cần cái nền.

Tháng 2 (Tuần 5-8): Sân khấu thật đầu tiên — đứng trước 20-30 người và nói trước đám đông

Phạm Hùng Cường thuyết trình cho khách hàng tại hội trường
Giai đoạn 1: nói trước 20–30 người, không cần banner, không cần hội trường lớn.

Tuần 5 là chỗ nhiều người dừng lại.

Không phải vì họ chuẩn bị chưa đủ. Mà vì họ đang chờ. Chờ bài nói hoàn hảo hơn. Chờ fanpage đủ đẹp. Chờ đến khi “thật sự sẵn sàng”.

Tôi từng chờ rất lâu. Và tôi biết chắc một điều:

Chờ không bao giờ đưa bạn lên sân khấu.

Sân khấu đầu tiên không cần hoàn hảo. Nó chỉ cần XẢY RA.

Cách tôi ước mình biết từ đầu, nói thẳng ra đây cho bạn: mở danh bạ, nhắn tin trực tiếp cho 40-50 người — bạn bè, đồng nghiệp cũ, người từng hỏi bạn về thứ bạn biết. Nhắn thẳng: “Mình đang làm một buổi chia sẻ nhỏ về [chủ đề], miễn phí, khoảng 20-30 người — bạn có muốn tham gia không?”

Không cần hội trường. Không cần chạy quảng cáo. Không cần kịch bản dài lê thê. Chỉ cần nhắn.

Đây chính là “test nhỏ” mà tôi nói ở đầu bài. Rẻ nhất có thể. An toàn nhất có thể.

Mục tiêu tháng này không phải nói hay nhất đời. Mục tiêu là có mặt và hoàn thành. Đứng trước 20 người thật, nhìn vào mắt từng người, hoàn thành 20 phút — không có phòng luyện nào thay thế được điều đó.

Trước khi bước vào phòng, nhớ kỹ điều này: khán giả mặc định bạn là chuyên gia ngay khoảnh khắc bạn xuất hiện. Họ không đến để bắt lỗi bạn. Đừng tự tay đập vỡ hình ảnh đó bằng cách xin lỗi, bằng câu “tôi mới bắt đầu thôi”, bằng cách đứng co rúm ở góc bảng.

Bước vào. Đứng thẳng. Bắt đầu.

Cuối buổi, làm một việc mà 90% diễn giả mới bỏ qua: hỏi thẳng.

“Nếu có một buổi chuyên sâu hơn về chủ đề này, giá 300 nghìn — bạn nào sẵn sàng tham gia, giơ tay cho tôi thấy.”

Nếu 6 trong 20 người giơ tay — tức 30% — bạn vừa cầm trong tay dữ liệu thật. Không phải cảm giác “mọi người có vẻ thích”. Là người thật, sẵn sàng trả tiền thật. Đó mới là thứ quý nhất bạn mang về từ tháng 2. Không phải một bài nói mượt. Là bằng chứng thị trường.

Và bạn biết không, sau khoảng 20 buổi như thế, bạn đã nhìn thẳng vào mắt người nghe khoảng 600 lần. Sáu trăm lần. Cái tay run ngày đầu, đến lúc đó, bạn còn chẳng nhớ nó từng run.

Đừng ra về tay trắng: feedback thật, lead list và testimonial là tài sản kinh doanh của bạn

Bạn vừa đứng trước 25 người. Nói xong 20 phút. Mọi người vỗ tay. Rồi bạn xách túi ra về.

Đó là sai lầm tôi thấy lặp đi lặp lại nhiều nhất ở diễn giả mới. Tài sản đang nằm ngay trước mặt — chờ bạn cúi xuống nhặt.

Ba thứ phải thu về TRƯỚC KHI ai đó rời khỏi căn phòng.

Thứ nhất: feedback thật. Không phải “hay lắm anh ơi”. Câu đó chẳng giúp gì cho buổi sau. Chuẩn bị sẵn một form Google, hỏi cụ thể: phần nào chạm bạn nhất? Bạn còn thắc mắc gì? Người ta không tự nguyện viết nếu bạn không hỏi đúng.

Thứ hai: lead list (danh sách khách tiềm năng). Đổi email lấy giá trị thêm — một tài liệu tóm tắt, một checklist (danh sách kiểm tra), bất cứ thứ gì thật sự hữu ích với người đã ngồi trong phòng. Email list là tài sản duy nhất bạn sở hữu HOÀN TOÀN. Fanpage có thể bị khóa. Tài khoản mạng xã hội có thể bay trong đêm nay. Email thì không ai lấy được của bạn.

Thứ ba: testimonial (lời chứng thực). Hỏi thẳng 2-3 người có vẻ tâm đắc: “Bạn rút ra được điều gì?” Ghi lại. Xin phép dùng tên.

Testimonial từ buổi đầu tiên có giá hơn cả một bài nói hoàn hảo. Vì nó không phải lời bạn tự khen mình — nó là lời người khác nói về bạn. Đó là social proof (bằng chứng xã hội) khởi động dòng tiền của bạn.

Ba thứ này — feedback, lead list, testimonial — là ba viên gạch đầu tiên của công việc KINH DOANH bằng giọng nói. Không phải bài nói hay là tài sản. Ba thứ này mới là tài sản.

Nỗi sợ sân khấu không bao giờ biến mất — và đó là tin tốt cho giọng nói của bạn

Tôi đứng lớp 8 tiếng liên tục. Hàng trăm buổi. Hơn mười năm.

Và trước mỗi buổi, tim tôi vẫn đập nhanh hơn. Tay vẫn hơi ẩm. Có gì đó trong ngực cứ thắt lại một nhịp ngay trước khi tôi bước ra.

Bạn đang nghĩ cảm giác đó sẽ biến mất theo thời gian? Tôi cũng từng nghĩ vậy.

Sai. Hoàn toàn sai.

Stage fright (nỗi sợ sân khấu) không phải dấu hiệu yếu đuối. Không phải bằng chứng bạn chưa sẵn sàng. Đó là cơ thể bạn đang báo: chuyện này quan trọng với mày. Nó không đi đâu hết. Không bao giờ. Và đó là tin tốt — vì khi nỗi sợ biến mất hoàn toàn, nghĩa là bạn đã ngừng quan tâm.

Tôi không cố xóa cảm giác đó. Tôi đổi tên nó.

Không gọi là “sợ” nữa. Tôi gọi nó là “hứng khởi”.

Cùng một cái tim đập nhanh. Cùng một bàn tay ẩm. Nhưng “sợ” khiến bạn đứng yên — “hứng khởi” đẩy bạn bước tới. Một chữ. Khác cả một cuộc đời.

Và cảm giác đó, khi bạn học cách cưỡi lên nó thay vì bị nó đè, chính là nhiên liệu cho năng lượng và giọng nói của bạn trên sân khấu. Người run mà vẫn nói, giọng có sức nặng riêng.

Người nghe không muốn nghe một con người hoàn hảo. Họ muốn nghe một con người thật. Người run tay nhưng vẫn gọi cuộc điện thoại đó. Người sợ nhưng vẫn bước ra sân khấu.

Đó chính xác là bạn. Ngay lúc này.

Tháng 3 (Tuần 9-12): Test thị trường, đồng thu nhập đầu tiên và bậc thang phí diễn giả

Lần đầu tiên có người chuyển khoản để nghe tôi nói, tôi ngồi nhìn cái tin nhắn báo số dư một lúc khá lâu.

Không phải vì tôi giỏi hơn tháng trước. Mà vì tôi đã hỏi đúng câu hỏi.

Hầu hết người mới hỏi: Tôi đáng giá bao nhiêu? Câu đó sẽ giết bạn. Không ai có câu trả lời — kể cả bạn.

Câu đúng là: Khách hàng này sẵn sàng trả bao nhiêu? ROI (lợi tức đầu tư) của họ là gì?

Một doanh nghiệp thuê bạn nói cho 50 nhân viên sales. Nếu tỷ lệ chốt của họ tăng thêm 10% sau buổi đó, họ thu về bao nhiêu? Khi bạn tính được con số ấy, câu hỏi định giá tự nhiên sáng ra.

Tuần 9-10: Quay lại liên hệ những người đã giơ tay trong buổi test. Không phải để bán ngay — mà để hỏi: Phần nào bạn muốn đi sâu hơn? Câu trả lời đó chỉ cho bạn biết ai đang thật sự sẵn sàng trả tiền.

Phí diễn giả không đi theo đường thẳng — nó là bậc thang. Bắt đầu ở số 0: nói miễn phí để có danh sách khách và testimonial thật. Khi có 3-5 đánh giá thật, bước lên 2-5 triệu mỗi buổi. Có track record (lịch sử kết quả chứng minh), leo lên 10-30 triệu. Personal brand đủ mạnh — 50-100 triệu không còn là viễn tưởng.

Nói thẳng cho trung thực: các con số trên là trải nghiệm cá nhân của tôi và của những người tôi từng đi cùng. Chúng phụ thuộc vào chuyên môn, nỗ lực và thị trường của từng người. Đây KHÔNG phải cam kết thu nhập. Kết quả tùy người.

Nhưng đây là phần đa số diễn giả mới bỏ qua hoàn toàn: backend sales (bán hàng hậu trường) thường gấp 3-5 lần phí sân khấu. Khóa học. Tư vấn 1:1. Chương trình kèm cặp dài hạn. Buổi nói chỉ là cái cửa. Thứ nằm sau cánh cửa đó mới là doanh thu thật.

Tuần 11: Khi có feedback tốt và ít nhất một người nói “tôi muốn học thêm từ bạn” — làm một One Sheet (tờ giới thiệu một trang). Một trang thôi: bạn là ai, bạn gỡ được vấn đề gì, người nghe nhận được gì, cách liên hệ. Không cần website. Không cần logo. Chỉ cần đủ rõ để ai đó forward (chuyển tiếp) cho người phụ trách đào tạo trong công ty họ.

Tuần 12: Gửi tờ đó đi — và lần đầu hỏi thẳng: Công ty bạn có nhu cầu đào tạo nội bộ về chủ đề này không?

Không phải ai cũng nói có. Nhưng bạn chỉ cần MỘT người.

Đồng thu nhập đầu tiên không rơi từ trên trời. Nó là kết quả của 11 tuần làm đúng thứ tự.

Từ sân khấu đến đội nhóm: cách tôi rebuild 40 người từ 4-5 người còn tin

Phạm Hùng Cường họp nhóm lãnh đạo tại văn phòng
Đội nhóm không giữ bằng lời hứa — giữ bằng kết quả bạn giúp họ tạo ra.

Năm 2018, tôi tự tin nhất trong đời.

Đội nhóm 40 người, xây gần 3 năm. Hệ thống đang chạy. Tôi nghĩ mình hiểu cách làm rồi — rồi tôi mở rộng. Nhanh. Và ngu.

Sai lầm thứ nhất: thuê hội trường lớn khi chưa test được phòng nhỏ.

Sai lầm thứ hai: in 1.000 tờ rơi khi chưa biết thông điệp nào thật sự chạm được người nghe. Kết quả: 1.000 tờ rơi sai thông điệp, nằm chết trong thùng carton.

Sai lầm thứ ba: đổ tiền vào quảng cáo khi chưa có nổi một khán giả sẵn sàng trả tiền. Quảng cáo khuếch đại cái bạn đã có — nếu chưa có gì thật, nó khuếch đại khoảng trống.

Kết quả: lỗ gần 1 tỷ đồng. Đội 40 người — công sức gần 3 năm — tan trong vài tuần.

Tháng 9 năm đó, tôi đứng trước gương. Câu hỏi duy nhất trong đầu: “Bây giờ mình còn dám nói gì với ai?”

Đó là đáy.

Rồi tôi vực dậy. Không phải bằng đầu tư. Tôi quay lại khi đội còn đúng 4-5 người vẫn tin tôi. Và tôi thay đổi một thứ căn bản: tôi NGỪNG đổ lỗi cho nhân viên.

Trước đó, đội gãy, tôi trách họ yếu. Sau cú ngã, tôi làm ngược lại. Tôi huấn luyện họ. Tôi đi cùng họ gặp khách. Tôi trực tiếp ngồi bên cạnh giúp họ chốt hợp đồng. Họ chốt được. Họ có tiền. Có tiền rồi, họ tự gắn bó — không cần tôi níu.

Chưa đầy 6 tháng sau, đội lại đủ 40 người.

Cùng một con người. Khác hoàn toàn cách làm.

Và đây là điều tôi muốn bạn thấy rõ: cái kỹ năng đứng sân khấu, cái giọng nói bạn đang rèn — nó không chỉ để bán vé và thu phí. Nó là công cụ để TUYỂN người, để HUẤN LUYỆN người, để GIỮ người. Khi bạn đứng được trước 30 người lạ và giữ họ nghe 60 phút, bạn cũng đứng được trước đội của mình mà truyền lửa. Sân khấu và đội nhóm là hai mặt của cùng một kỹ năng.

Cú sụp 2018 chính là bằng chứng đắt nhất cho nguyên tắc xương sống của cả bài này: đừng bao giờ đầu tư lớn trước khi test nhỏ. Tôi trả nó bằng gần 1 tỷ. Bạn được đọc nó miễn phí.

Bắt đầu làm diễn giả từ đâu ngay tuần này — và hai tài liệu tôi gửi bạn

Bài này là thứ tôi ước mình có từ ngày đầu tay run bấm không nổi số điện thoại.

Không phải để tránh mọi sai lầm. Mà để tránh đúng cái sai lầm tốn nhất — làm đúng thứ, nhưng sai thứ tự.

Tôi đóng gói lại thành hai tài liệu bạn dùng được ngay hôm nay:

One Sheet mẫu — đúng template tôi dùng để tiếp cận tổ chức đầu tiên. Chỉnh lại trong 30 phút cho chuyên môn của bạn. Không cần thiết kế, không cần viết từ đầu.

Checklist 90 ngày — từng bước theo tuần. Tuần 1 làm gì. Tuần 5 làm gì. Tuần 11 làm gì. Gạch được từng ô một, không đoán mò.

Để lại email — tôi gửi cả hai về hộp thư của bạn. Không upsell (bán thêm) ngay. Không điều kiện.

Tôi biết bạn không thiếu cảm hứng. Bạn đang thiếu bước tiếp theo — cụ thể, làm được ngay tuần này.

Câu hỏi không bao giờ là “tôi đủ giỏi chưa”.

Câu hỏi là: tuần này, bạn làm bước nào.


Món quà tôi để sẵn cho bạn: ebook “7 Bí Quyết Thuyết Trình Tự Tin” — miễn phí, đúng hệ thống tôi dùng từ ngày tay còn run không bấm nổi số điện thoại đến khi đứng lớp 8 tiếng liên tục. Nhận ebook tại đây.

Câu hỏi thường gặp

Tôi sợ tiếp xúc người lạ, chưa từng nói trước đám đông — lộ trình trở thành diễn giả này có dành cho tôi không?
Có. Nó dành cho chính người như bạn. Ngày đầu tôi làm telesale, tay tôi run đến mức bấm không nổi số điện thoại, ba khách cúp máy trong 15 giây. Lộ trình này bắt đầu ở Tháng 1 bằng việc xây nền và làm chủ giọng nói của bạn — hoàn toàn ở nhà, trước gương — TRƯỚC khi bạn phải gặp bất kỳ khán giả nào. Bạn không bị ném lên sân khấu ngày một.

90 ngày này có đảm bảo tôi kiếm được tiền không?
Không. Không có gì đảm bảo thu nhập — và bất kỳ ai hứa điều đó với bạn đều đáng ngờ. Các con số 2-5 triệu, 10-30 triệu mỗi buổi là trải nghiệm cá nhân, phụ thuộc vào chuyên môn, nỗ lực và thị trường của từng người. Kết quả tùy người. Cái lộ trình này cho bạn là thứ tự đúng và cách test thị trường thật trước khi đầu tư lớn.

Tôi cần vốn hay quan hệ để bắt đầu làm diễn giả không?
Không. Bạn chỉ cần một cuốn notebook và danh bạ điện thoại. Tuần 1 bắt đầu bằng việc viết 3 khoảnh khắc thật trong đời bạn. Buổi sân khấu đầu tiên tổ chức từ chính danh bạ của bạn, miễn phí. Đây là nguyên tắc xuyên suốt: test nhỏ trước khi đầu tư lớn — nên bạn gần như không cần bỏ đồng nào để bắt đầu.

Thuyết trình thì liên quan gì đến xây đội nhóm?
Liên quan trực tiếp. Kỹ năng đứng sân khấu và làm chủ giọng nói chính là công cụ để tuyển người, huấn luyện người và giữ người. Tôi rebuild đội 40 người từ 4-5 người còn tin — không phải bằng cách hô khẩu hiệu, mà bằng cách ngừng đổ lỗi, đi cùng nhân viên gặp khách và trực tiếp giúp họ chốt hợp đồng. Bạn giữ được sự chú ý của 30 người lạ thì cũng giữ được lửa cho đội của mình.

Bài viết liên quan


Về tác giả

Đọc câu chuyện đầy đủ: Phạm Hùng Cường — Từ bàn tay run đến người dẫn đầu

Chân dung Phạm Hùng Cường tại bàn làm việc

Phạm Hùng Cường — Giám đốc Văn phòng Tổng đại lý Dai-ichi Life Ninh Kiều. Hơn 10 năm thực chiến bán hàng, đào tạo và xây đội nhóm. Thành viên MDRT (Million Dollar Round Table — bàn tròn triệu đô), phục vụ khoảng 9.000 khách hàng, nhiều lần Top 1 tuyển dụng và phát triển đội nhóm Dai-ichi Life. Xuất phát từ một telesale tay run bấm không nổi số điện thoại, đến người đứng lớp 8 tiếng liên tục không mệt. Trải qua 2 lần phá sản, lỗ gần 1 tỷ đồng năm 2018, đội 40 người tan rã — rồi rebuild lại đủ 40 người từ 4-5 người còn tin, trong chưa đầy 6 tháng.

“Không có bằng cấp nào chứng minh được bằng kinh nghiệm từng mất gần hết và vẫn đứng lại được.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *