Nửa đêm ngày thứ tư: 139 file và một phễu bán hàng sống thật trên internet

11 giờ đêm, ngày 02 tháng 07. Nhà im. Chỉ còn tiếng quạt laptop. Tôi bấm F5. Rồi bấm nữa. Mười bài blog của tôi vẫn nằm đó — trên internet. Không phải bản nháp. Không phải file Word nằm trong máy. Sống thật.

Bốn ngày trước, tôi chưa biết dùng AI. Đúng nghĩa đen: chưa từng mở lên.

Tôi không phải dân công nghệ. Tôi bán bảo hiểm ở Cần Thơ. Nếu bạn đang nghĩ “AI khó lắm, tôi không rành máy tính” — tôi từng nghĩ y hệt.

Bàn làm việc trong 4 ngày khóa IPS
Bàn làm việc của tôi trong 4 ngày khóa IPS — nơi 139 file ra đời.

Bốn ngày ra được gì? Đếm được, không tô vẽ:

Đêm đó tôi ngồi nhìn màn hình rất lâu. Không phải vì tự hào con số — vì một câu hỏi cứ gõ trong đầu: chuyện gì đã xảy ra giữa bốn ngày ấy? Câu trả lời không phải “AI giỏi quá”. Là một thứ bạn cũng đang có sẵn trong người — chỉ chưa ai chỉ cho bạn thấy.

Bạn không thiếu công cụ. Bạn thiếu một cách nghĩ.

4 ngày khóa IPS: học cách làm việc với AI, không phải nhờ AI viết hộ

AI khó lắm. Tôi không rành công nghệ. Rồi tôi sẽ bị bỏ lại.

Tôi đã nghĩ đúng như thế khi ngồi xuống ghế sáng ngày 30 tháng 06. Mười năm bán bảo hiểm, tôi đọc được khách hàng đang lăn tăn điều gì chỉ qua ánh mắt — nhưng ngồi trước một khung chat trống, tôi không biết gõ chữ đầu tiên.

Khóa IPS — Info Product System (hệ thống sản phẩm thông tin) — của thầy Phạm Thành Long dạy hai thứ: làm sản phẩm thông tin, và làm việc với AI. Chú ý chữ “làm việc với”. Không phải “nhờ”.

Ngày đầu, tôi vẫn hiểu sai. Tưởng học AI là học cách xin nó viết hộ. Gõ yêu cầu. Chờ. Sao chép. Dán.

Rồi mọi thứ vỡ ra. Làm việc với AI không phải là nhờ vả. Là chỉ huy. Chỉ huy AI như một đội nhóm số: mình ra quyết định, mình duyệt chất lượng, AI thi công.

AI không viết thay bạn. AI thi công — còn người ra quyết định, phải là bạn.

Bạn thấy quen không? Nếu bạn từng giao việc cho dù chỉ một nhân viên, từng nói “làm lại đi, theo hướng này” — bạn đã có sẵn kỹ năng lõi để làm việc với AI. Hóa ra thứ tôi sợ nhất — công nghệ — lại không phải thứ quyết định.

Đến ngày thứ ba, kỹ năng “ra quyết định” ấy đòi tôi trả giá thật: tự tay bấm xóa 13 bài mình vừa đổ mồ hôi viết ra.

Xóa 13 bài trong 20 bài vừa viết — bài học dám quyết

20 bài blog nằm trên màn hình. AI thi công nhanh. Rất nhanh. Tôi đọc lại từng bài, và thấy điều mình không muốn thấy: 13 bài không đủ chuẩn. Đọc được. Nhưng chỉ đọc được. Không bài nào khiến tôi dám gửi cho một khách hàng thật.

Tôi ngồi im rất lâu trước nút xóa.

Xóa 13 bài mình viết ra còn khó hơn viết 20 bài mới.

Viết mới chỉ tốn thời gian. Xóa là thừa nhận mình vừa duyệt sai 13 lần. Ngón tay tôi lơ lửng. Rồi bấm. Giữ lại 7 bài mạnh nhất. “Chất lượng hơn số lượng” — câu này ai cũng thuộc. Cho đến lúc phải tự tay cắt.

Chưa hết. 5 bài PR viết xong, đọc lại, tự thấy chưa đạt — bỏ hết, viết lại từ đầu theo hướng khác.

Và ở đúng chỗ đau đó, tôi hiểu ra điều quan trọng nhất của 4 ngày: AI không thay được người ra quyết định. Tốc độ không nằm ở việc AI gõ nhanh. Tốc độ nằm ở việc tôi dám quyết nhanh — chốt giá, chốt cấu trúc, duyệt bài này, loại bài kia.

Bạn đang sợ “tôi không rành công nghệ”? Nhìn lại đoạn trên: không một dòng nào cần kỹ năng công nghệ. Thứ được đòi hỏi là gan. Mà gan thì tôi từng tập một lần rồi — hồi vượt nỗi sợ sân khấu: bạn không chờ hết run mới bước lên, bạn bước lên rồi mới hết run. Bấm nút xóa cũng vậy.

AI viết nhanh bao nhiêu cũng vô nghĩa, nếu bạn không dám bấm nút xóa.

Nhưng vì sao một người bán bảo hiểm lại dám quyết nhanh đến thế? Câu trả lời nằm ở 3 năm trước đó.

Thầy Phạm Thành Long là ai — và 3 năm tư duy của tôi không còn như cũ

3 năm trước, tôi gặp một người thầy.

Thầy Phạm Thành Long là luật sư. Sáng lập Công ty Luật Gia Phạm, hơn 15 năm làm Luật Kinh doanh và Sở hữu trí tuệ. Cái nghề ngồi yên cũng sống tốt. Vậy mà năm 2013, thầy rẽ ngang — bỏ khung an toàn mười mấy năm xây để làm nhà đào tạo phát triển cá nhân và phát triển kinh doanh. Đến nay, hơn 34.000 lượt doanh nhân đã đi qua các chương trình của thầy. Nhưng chi tiết tôi nhớ nhất không phải con số. Là 1.900 km thầy đi bộ xuyên Việt. Bằng chân. Từng bước. Điều lớn nhất tôi học được từ thầy nằm ở đó: liên tục tiến lên, liên tục học hỏi — không hài lòng với hiện tại.

Tôi cũng là cử nhân Luật. Nên tôi hiểu đập cái khung của chính mình đau thế nào. Nếu bạn chưa biết thầy là ai, bài viết này kể đầy đủ hành trình của thầy.

Còn tôi chỉ kể phần của tôi. 3 năm học thầy, tư duy tôi không còn như cũ: cách nghĩ về kinh doanh, về marketing, về đội nhóm. Có giai đoạn đội tôi gãy. Còn 4 người. Tôi ngừng đổ lỗi, ngồi xuống huấn luyện, hỗ trợ từng nhân viên chốt từng hợp đồng. Chưa đầy 6 tháng, 4 người thành 40. Hành trình xây đội nhóm từ con số 0 tôi đã kể chi tiết — không có phép màu nào cả, chỉ có một câu hỏi được đặt khác đi.

Họp nhóm lãnh đạo
Họp nhóm lãnh đạo — điều tôi không hình dung nổi ở ngày đầu bấm số telesale.

Ngày xưa tôi hỏi: “Sao nhân viên kém thế?” Giờ tôi hỏi: “Mình đã huấn luyện họ đủ chưa?” Từ người telesale tay run năm 2015 đến người dám xóa 13 bài trong một cái gật đầu — khoảng cách đó không phải 4 ngày. Là 3 năm đổi cách đặt câu hỏi.

Người thầy giỏi không cho bạn câu trả lời — họ đổi cách bạn đặt câu hỏi.

Trong 4 ngày IPS, một cách đặt câu hỏi nữa bị đổi. Lần này là về marketing.

Xây phễu bán hàng bằng AI: từ đăng bài lẻ tẻ đến một hệ thống

Mười năm làm nghề, tôi vẫn nghĩ marketing là đăng bài. Hôm nay một bài. Mai một bài. Đăng xong. Chờ. Điện thoại im. Inbox trống.

Bốn ngày IPS đập vỡ cách nghĩ đó.

Marketing không phải đăng bài. Marketing là xây HỆ THỐNG. Một cái phễu có tầng: bài này kéo người lạ ghé vào, bài kia xây niềm tin, trang bắt số đổi giá trị lấy liên lạc, chuỗi email nuôi dưỡng cho đến ngày người ta sẵn sàng. Mỗi bài có một nhiệm vụ riêng. Không bài nào đứng một mình. Như bài tôi viết về bán sản phẩm từ sân khấu — nhiệm vụ của nó là dẫn người đọc đến quyết định.

Một bài viết là một viên gạch. Một cái phễu là một ngôi nhà.

Mười năm qua tôi có rất nhiều gạch, vứt rải rác khắp Facebook. Chưa một ngày có nhà. Người ta ghé xem, gật gù, rồi đi.

Nếu bạn chỉ nhớ một điều từ bài này, hãy nhớ phép cộng: 3 năm sửa tư duy cộng 4 ngày học công cụ mới ra được hệ thống 130.000 từ. Có AI mà không có tư duy ra quyết định, bạn chỉ sản xuất rác nhanh hơn.

Xây phễu bán hàng bằng AI — phần khó không phải “bằng AI”. Là chữ “phễu”: biết ngôi nhà mình xây có hình thù gì, viên gạch nào đặt ở đâu. Tin tốt: công cụ học được trong vài ngày. Bản vẽ mới là thứ bạn phải tự cầm — mà bản vẽ không đòi bạn giỏi máy tính.

Đứng lớp đào tạo
Đứng lớp đào tạo — sân khấu dạy tôi bán hàng, còn thầy dạy tôi xây hệ thống phía sau sân khấu.

Nếu bạn sợ bị bỏ lại: 3 việc làm được ngay hôm nay

Bạn đọc đến đây, có thể vẫn còn một câu hỏi: “Còn tôi thì sao?”

Tôi không có lộ trình thần kỳ. Không có nút tắt. Không có giàu nhanh. Chỉ có 3 việc bạn làm được ngay hôm nay — không cần một dòng công nghệ nào.

Một. Đừng học một mình.

Tôi từng tự mò Google tới 8–9 giờ tối. Nhiều năm như thế. Những thứ tôi mất mấy năm tự mò, có người nắm trong vài ngày — vì họ học cùng người đi trước. Việc hôm nay: nhắn tin cho một người đang đi trước bạn. Một tin nhắn thôi.

Bạn không cần đi nhanh hơn ai. Bạn chỉ cần đừng đi một mình.

Hai. Học tới đâu, làm tới đó.

4 ngày ra 139 file — không phải vì tôi giỏi. Vì tôi vừa học vừa dựng thật. Cuốn vở đẹp nhất tôi từng có là cuốn vở chưa bao giờ mở lại. Việc hôm nay: lấy một điều bạn vừa học tuần này, làm ra một thứ nhỏ từ nó. Xấu cũng được. Nhưng phải có thật.

Một sản phẩm xấu có thật vẫn hơn một kế hoạch đẹp trong đầu.

Ba. Tập dám quyết nhanh.

Chốt. Duyệt. Loại. Đó là kỹ năng làm nên 4 ngày của tôi. Bạn luyện được ngay trong công việc đang làm: một email đắn đo mãi chưa gửi — gửi. Một việc lưỡng lự mãi chưa bỏ — bỏ. Mỗi lần quyết là một lần tập.

Bạn không cần rành công nghệ mới bắt đầu. Bạn cần bắt đầu để hết sợ công nghệ.

Ba việc này không hứa điều gì lớn lao. Nhưng đó là thứ tôi ước có ai nói với mình, những buổi tối ngồi mò Google năm xưa.

Lời cảm ơn giá trị nhất không nằm trong bài viết này

Đến đây, chắc bạn đợi tôi viết một đoạn thật mượt để cảm ơn thầy Phạm Thành Long.

Tôi không viết.

Không phải vì thiếu lòng biết ơn. Ngược lại. Tôi tin lời cảm ơn giá trị nhất dành cho một người thầy nằm trong kết quả thật của học trò. Kết quả đó — 130.000 từ, 10 bài blog đã live, một cái phễu đang chạy thật — đang nằm trên internet. Không ai bịa được thứ đó.

Thầy mở cánh cửa. Bước qua hay không — là việc của tôi.

Cách cảm ơn người mở cửa cho bạn, là bước qua cánh cửa đó.

Còn bạn?

Nhìn tôi một lần nữa. Tháng 10 năm 2015, tôi bấm số telesale mà tay run, tim đập thình thịch. 2 lần phá sản. Nhiều lần nhìn đội nhóm của mình gãy. Và bốn ngày trước, tôi chưa biết dùng AI.

Tôi không thông minh hơn bạn. Không rành công nghệ hơn bạn. Thứ duy nhất tôi có là dám ngồi xuống và bắt đầu.

Bạn không cần giỏi mới được bắt đầu. Bạn bắt đầu, rồi mới giỏi.

Sản phẩm đầu tiên ra đời từ 4 ngày ấy là một cuốn ebook. Tôi viết nó cho những người đang run — như tôi của năm 2015. Nếu bạn cũng đang sợ đứng trước đám đông, tôi tặng bạn: Sợ Mà Vẫn Đứng: 7 Bí Quyết Thuyết Trình Tự Tin.

Nhận ebook miễn phí “7 Bí Quyết Thuyết Trình Tự Tin” tại đây

Không mất đồng nào. Và biết đâu — đó là cánh cửa đầu tiên của bạn.

Tôi đã bước qua cánh cửa của mình. Giờ tới lượt bạn.

Bắt đầu đi.

Câu hỏi thường gặp (FAQ)

Thầy Phạm Thành Long là ai?

Luật sư sáng lập Công ty Luật Gia Phạm; từ năm 2013 là nhà đào tạo phát triển cá nhân và phát triển kinh doanh, đã giúp hơn 34.000 lượt doanh nhân. Hành trình đầy đủ của thầy, tôi đã dẫn link trong bài.

Không rành công nghệ có làm việc được với AI không?

Được. Tôi là bằng chứng còn nóng. Thứ tôi cần hóa ra không phải kỹ năng lập trình — mà là kỹ năng ra quyết định: chốt, duyệt, loại. Nếu bạn từng giao việc cho một nhân viên, bạn đã có sẵn cái lõi đó.

AI có viết thay hoàn toàn được không?

Không. AI là đội thi công. Nó gõ nhanh, nhưng không biết bài nào đáng giữ, hướng nào phải đập đi làm lại. Tôi viết 20 bài, xóa 13. Cái nút xóa đó, AI không bấm thay tôi được.

Kết quả 4 ngày như vậy, ai cũng đạt được chứ?

Nói thật: không chắc. Con số của tôi là 4 ngày cường độ cao cộng 3 năm thay đổi tư duy cộng hơn 10 năm nghề bán hàng. Tôi chỉ chắc một điều: bắt đầu sớm hơn thì đến sớm hơn.


Về tác giả

Phạm Hùng Cường (sinh 1993, Vị Thanh, Hậu Giang; lập nghiệp tại Cần Thơ) — Cử nhân Luật loại giỏi, Đại học Cần Thơ. Giám đốc Văn phòng Tổng Đại lý Dai-ichi Life Ninh Kiều, hơn 10 năm trong nghề từ tháng 10/2015 — khởi đầu bằng những cuộc telesale tay run, tim đập thình thịch. Thành viên MDRT (Million Dollar Round Table — bàn tròn triệu đô), đồng hành gần 9.000 khách hàng, 5 danh hiệu Top 1 Dai-ichi Life Việt Nam. Hiện là chuyên gia bán hàng trên sân khấu, nhà đào tạo bán hàng có thể đứng lớp 8 tiếng liên tục.

Bài viết là trải nghiệm và kết quả cá nhân của tác giả, không phải cam kết thu nhập hay kết quả cho mọi người. Không có nút tắt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *